HAI MƯƠI LÁ THÔNG NON
DÀNH RIÊNG TẶNG EM
1.HÔN PHỐI
Mây hôn phối núi đồi, đẻ ra bầy ngựa hoang trắng
Giữa mùa hè giông bão tràn đầy dục vọng
Em quấn lấy anh cuốn xiết loài dây leo trường xuân
Và hóa thân con ong say mật mải mê hút lấy linh hồn
2.THỦ THỈ VỚI BÔNG ĐIÊN ĐIỂN
- Điên điển, điên điển vàng đến rối lòng
Bập bềnh trôi nổi theo mùa lũ đồng bằng nước trắng xóa
- Em chèo xuồng ba lá chống trời nuôi hi vọng
Vớt chùm bông quàng cổ, xuống câu hò vắt ngang cánh rừng tràm
3.THÁP MƯỜI
Những ngọn tháp ngủ quên trong cánh rừng trầm thủy
Vương quốc Phù Nam sót lại những mảnh gốm vỡ, vỏ ốc…
Đất Óc Eo nhớ eo óc tiếng gà
Có khi nào em lên đồng, múa lại khúc hoang ca ?
4.CÂY BÔNG GÒN XỔ LÒNG
Tiếng nổ giòn tách vỏ, giống tiếng khóc em lúc mất má
Cây bông gòn xổ lòng ra bay trắng xóa
Chịu mùa tang
Nỗi buồn riêng, nỗi buồn quê nhà em biết đó
5.MỚ THƯ TÌNH CŨ
Gác xép, mớ kỷ niệm ố vàng nằm im bưởi rưởi
Đâu đó trôi xa những nồng nàn, trách hờn, giận dỗi…
Chiếc lưới chiều phủ kín gương mặt em u uẩn
Lũ thư tình lặng lẽ làm chứng cho tình yêu tuyệt vọng
6.BẾN NƯỚC CỬU LONG
Em tắm gội, đùa giỡn, hụp lặn suốt thời con gái
Bến nước Cửu Long trôi trôi tím dề lục bình
Nhìn lại đi, bến nước tặng em tiếng sóng vỗ về
Nhìn lại đi, bến nước tặng em mặt gương soi thăm thẳm hàng cau xa
7.ƯỚC
Có tình yêu tinh khôi khi hoa vừa hé nụ
Có dối lừa ma mị trong dòng đời hỗn loạn
Có anh cô đơn hát cùng bầy sao trời
Ước thêm một lần nữa chết lịm nơi bờ ngực em
8.CÂU HÒ ĐỒNG RUỘNG
Ai giấu dòng sông chảy xiết trong câu hò đồng ruộng
Sao giọng cô tư ru con nghe nghèn nghẹn
Mưa tí tách rơi trên bụi chuối sau hè
Tôi nhìn trộm vào đôi mắt má – âm u bầu trời lộn ngược
9.NGỰA CHIẾN
Cháu tôi khoe quà sinh nhật với hàng chữ
“Tặng con gái yêu,
dù không còn quá nhỏ nữa. Bố”
Cười vui tự dưng tôi rơi nước mắt
Vào tuổi nầy ở đồng bưng
Ba tôi cưỡi con ngựa chiến bay lên trời mất hút
10.VỀ LẠI CHÙA LINH SƠN
Chuông chùa vọng
Nhớ ngày em đi biệt
Đom đóm lập lòe
Thắp giùm nỗi nhớ chiêm bao
11.TRĂNG RẰM
Đêm rằm
Tôi trèo lên mộ ông nội
Chơi lại bản đàm kìm ngày xưa
Dạ cổ hoài lang – người xa biền biệt
Thương ông cô độc
Thương ông đàn khóc
Lau sậy phiêu diêu
Chập chờn vũng trăng
12.VẾT BỎNG ĐẦU ĐỜI
Mùa hè ve kêu ran ngực
Hun nóng giấc mơ nữ sinh
Vết bỏng đầu đời tình yêu
Hỏi ai không có bao giờ ?
13.THƯƠNG LÀ THƯƠNG NGƯỜI ẤY
Chạy mãi trên đồng vắng, đường trắng
Có ai cắn nát trái cam mặt trời
Có ai chọc khẽ vào tim nhói buốt
Thương là thương người ấy
Đầm xa ếch lẻ bạn kêu chiều
14.THANH XUÂN
Năm tháng quay quay chóng mặt
Bần thần cơn gió đi hoang
Phố dựng mặt gương sáng loáng
Chẳng cần vẽ vời trang điểm
Thích mình mang vẻ mặt rất ngố
Thích mình hung hăng, thích mình lãng đãng
Bầu nhiệt huyết trổ chùm pháo bông hết cỡ
Em gieo hạt tuổi mình
Chờ con trăng huyết
Vô địch thanh xuân
Bất chấp lời kèn cựa
15.QUÀ TẶNG
Em đang tới
Bước len lén sau bụi dứa gai
Nước sông chảy lặng lờ
Nín thở hụt hơi anh chờ đợi
Em đang tới
Với con đom đóm bụm trong đôi tay
Gió rân ran khu vườn mận
Quà tặng tình yêu lóe sáng bất ngờ
16.BÀI THƠ VỀ GIẤC NGỦ
Với tay vặn đồng hồ báo thức 5 giờ sáng
Lùa cơn buồn ngủ vào ngõ đêm sâu
Em chải tóc, soi gương – thói quen cố hữu
Cố hình dung
Giờ nầy anh lang thang xó xỉnh nào
Âu yếm hôn chiếc gối nồng
Thảng thốt sung sướng
Thắp lên những đám cháy tưởng tượng
Sưởi ấm căn phòng
17.THÌ THẦM
Thì thầm
Với chiếc bóng mình, với khoảng không vô tận
Lắng nghe tiếng nói tự trời cao vọng lại mơ hồ
Như tiếng cựa mình bào thai
Như âm thanh chuyển mùa
Thúc giục, xô đùa
Những cảm xúc nổi gai từng vùng cơ thể thân quen
Đâu đó trong tình yêu, cuộc sống
Lời thì thầm mách bảo số phận con người…
18.EM TẮM
Bữa chiều đốt rạ
Nấu cơm độn khoai
Nhá nhem em tắm
Tóc xõa tròn vai
19.NHÀ NGUYỆN
Ngôi nhà nguyện đổ từng hồi chuông lễ
Dốc đồi cao ngập ngụa sương mù
Nơi đây, rừng thông đứng mặc niệm cho tình yêu muộn
Nơi đây, mỗi bước chân vang lên nốt nhạc thánh
20.HOA MIMOSA
Ngày tươi nõn lá xanh, hừng đông rạng ngời nơi mắt
Những con chim lẩn quất mái nhà hót ríu rít
Em là nụ hoa mimosa vàng kiêu sa
Ẩn mật, kín đáo, tỏa hương trong căn phòng tâm hồn anh
HEO MAY & HOA SỮA
Hà Nội
Độc tấu mùi hoa sữa
Trắng ngà ngà li ti từng chùm
Rơi rơi vào giấc mộng bồn chồn
Rơi nhè nhẹ loanh quanh Hồ Gươm
Dọc đường Nguyễn Du, Quan Thánh
Giết người cái mùi hương lạ lùng
Khắc khoải những ngày hanh
Ẩm ức những đêm gió
Em gái Bắc nằm co thắc thỏm
Ngẫu hứng xô cô đơn nghiêng lệch
Quái quỉ cuộc tình, bùa mê thời mới lớn
Ở thành phố có con đường trồng toàn cây hoa sữa
Anh trai Nam lặng lẽ phớt tỉnh đi qua
Đâu rồi tiếng kêu phủ dụ, ngột ngạt, đeo đẳng
Lẽ nào cây không ra hoa
Có ai nhắc về hoa sữa Sài Gòn?
Mùa qua mùa
Sụt sùi ngày nắng, ngày mưa dầm dề
Thảng thốt nhớ
Cồn cào cái mùi hương gợi tình chết người !
Mái tóc em còn thơm, hoa sữa còn dâng hương ?
Lâu lâu trong những giấc mộng hành hương
Lê bước qua con đường ký ức mơ hồ xa ngái
Em yêu kiều đắm đuối sắc heo may đầu đông
Chợt dậy lên mùi hương trắng điên cuồng
Se se nỗi nhớ
Em. Hà Nội. Mặt gương hồ trong vắt
Soi
Hun hút kiếp nhân sinh
NHỮNG CÁNH CỬA
Tôi mở cánh cửa mưa
Sà xuống những đám mây áp thấp xám xịt
Thương con chim sẻ run rẩy nép hiên nhà
- Suốt mùa hè đổ lửa em đi đâu ?
Tôi mở cánh cửa tâm hồn
Trắng lạnh màu hoa lys ảm đạm
Giống cơn El Nino bí hiểm
- Em đỏng đảnh, sục sôi, chất ngất tuôn trào
Tôi mở cánh cửa âm nhạc
Chiều Đông dương sênh phách lạc lòng
Chim hót. Núi lửa trào. Tiếng trống chiêu hồn ...
- Lung linh vũ trụ tinh khôi
Tôi mở cánh cửa mùa màng
Chiều đồng bằng dài hun hút câu hò
Sông Cửu Long trôi trôi ngập tràn bờ bãi
- Nhớ làm sao bếp lửa réo cơm sôi
Những cánh cửa khép - mở
Những khoảng trời riêng
Cái chớp mắt nghìn trùng
Và những ngọn gió lang thang tháng 10
Thổi những bông tình yêu bay phơ phất trong chiều
TÁM BIẾN TẤU VỀ CON MÈO
1.
Khu vườn hoang nhiều con mèo ngắm trăng
Tuổi thơ tôi là con mèo ướt
Chui rúc xó bếp vấy đầy tro
Không có nổi miếng trăng để vồ
2.
Người đàn bà và con mèo
Đỏng đảnh và bội bạc
Trái tim tôi đầy vết xước cào
3.
Có lần mơ thấy con mèo là con hổ
Nỗi sợ hãi xuyên qua tôi ngọt ngào
Sáng sớm vội vào sở thú
Thật may không có hổ xổng chuồng
Mọi thứ vẫn y như cũ
4.
Năm con mèo, lịch mèo, phim người mèo, tình nhân mèo mỡ
Đây là một phần trong kịch bản câm
12 năm mới lập lại một lần
5.
Nuôi ba con mèo
Ba gam màu : trắng, đen , vàng
Tôi có ba người yêu đầy quyền lực
6.
Trăng sáng
Trên mái nhà
Tiếng hú
Cơn động tình
Mèo hoang
7.
Trong bóng tối dầy đặc
Hai viên bi xanh phát sáng
Mắt con mèo nhung
Chăm chú theo dõi
8.
Con mèo cái ngoan ngoản nằm cuộn tròn trên gối ngủ
Tình yêu sống động, gợi mở hơn mọi điều
LY DỊ
Ly dị ngày tôi tới hôn đêm
Quay quắt những vết cào rướm máu
Ly dị đêm tôi trắng bệch mặt cười
Cú sẩy chân không thể nào cứu chuộc
Ly dị giấc mơ mộng du lạc vần nhịp sống
Chông chênh bước đi những câu thơ run rẩy
Phía trời xa. Chim hạc bay thành bầy
Tội mùi hương nhớ suốt mười năm
Ủ giấc nồng chăn chiếu đê mê
Tội bóng người lạc lối bến quê
Con đom đóm chong đèn nỗi nhớ
Phía trời xa. Em hụt hơi thở sống
Lỡ chạm vào nhau tan biến nhạt nhòa
NHỊP SỐNG CĂNG PHỒNG
Những thành lũy bóng tối
Vây quanh khu vườn ảo giác
Bầy dơi câm
Bay chập choạng
Tự dưng buồn
Không âm vọng
Đêm
Nở loài hoa cô độc
Tức tưởi
Em bỏ chạy
Gió điên cuồng xô đẩy
Hụt hẫng tuổi thanh xuân
Chỉ còn
Những bóng ma
Trong căn phòng âm u
Chỉ còn
Vết xước đỏ hỏn
Mối tình oan nghiệt
Lửa
Thiêu rụi trí nhớ
Anh lầm lủi
Vẽ đi vẽ lại
Bức tranh tình- mộng- du
Vẽ hoài bức tranh
Trên tấm da ngực trần
Căng phồng nhịp thở cuộc sống
SOI GƯƠNG
Xe lửa hú còi
Chạy qua buổi chiều
Vô nghĩa bàn tay vẫy
Cơn lũ tràn đồng
Báo động giấc mơ
Chết đuối giữa những dòng tin thời sự
Ly cà phê đen không đường
Góc quán vắng
Tâm sự rẻ tiền
Chúng ta còn
Có nhau
Trên cõi đời nầy
Trên cõi đời nầy
Trống vắng
Sự chuyển động-danh vọng-phôi pha…
Sớm mai thức dậy
Soi gương
Em sẽ hiểu
EM CÓ ĐẾN KỊP SỚM MAI ?
Buổi chiều lộng gió
Bông lau trắng phất phơ sau vườn
Chợt có đám mây rớt xuống mái nhà
Tôi vồ hụt
Chú gà cồ kêu tan tác
Đứa cháu ngồi chơi ngây dại
Với lũ cá trong bồn thủy tinh
Dạy chúng đánh vần a b c
Trời nhá nhem
Không biết mấy giờ
Nói gì đây với bốn bức tường câm
Người yêu đội nón ra đi một năm rồi
Trái tim tôi còn rỉ máu tươi
Trưa qua cá độ thua bóng đá
Cơn say còn vất vưởng
Chiều nay cô hồn ớn lạnh
Lẩm nhẩm điệu xàng xê cũ mèm
Ai đó đánh tráo những ý nghĩ
Chiều áp thấp tôi lên cơn sốt
Đứa cháu tiếp tục dạy những con cá đánh vần
Hun hút sống trong ngõ hẻm hẹp gầy
Tôi thức đợi mặt trời
Thành phố dậy thì căng nhịp thở
Những nụ hồng tươi lấp ló sân vườn nhà
Chứng nhân tình yêu thầm lặng
Em có kịp đến sớm mai ?
QUÁ LỨA
Quá lứa trăng sẫm màu bạc nhớ
Men theo bóng ngày đi kiếm bóng tâm linh
Thảng thốt nhớ nụ tình xanh ai hái
Đêm vụng trộm thì thầm chiếc gối
Độc thoại tiếng thạch sùng
Chắc lưỡi tiếc thanh xuân
Quá bước tình chỉ còn kỷ niệm
Những xác ốc khô mơ hồ nghe sóng vỗ
Chiều tâm thần nhớ cuộc hẹn nỗi đau
Chập chờn những gương mặt gương
Cố nhớ một mùi hương cũ
Mọc óc những cơn rùng mình tê điếng
Thèm vỗ về yêu. Thèm chết ngất xem sao
Quá lứa mùa xuân đi biền biệt
Men theo cuộc đời đánh thức những giấc mơ
ĐÊM TRẦM MÌNH Ở BIỂN
*
Đêm lưu ly
Guitar bập bùng
Chung nhau ly rượu sủi tăm
Đó là lúc em nhổ tung
Những chiếc cộc đớn đau lỗi lầm
Làm con nhạn trắng bay thoát mộng
**
Đêm lưu ly
Gầm gừ sóng biển
Nhạc trầm uất nghẹn
Bước ra từ ánh trăng huyền nhiệm
Em mặc khải mối tình thiêng
***
Cố vượt qua, vượt qua
Gió trào lên nỗi nhớ
Em ngồi khóc thương biển
Nước mắt rơi trắng thềm san hô
****
Đêm lưu ly
Vỗ ngực, vỗ đàn ca
Khúc nhạc chiêu hồn Tây Ban Nha
Con-bò-mộng-thời-gian húc anh rướm máu
Cuộc chiến đấu không cân sức
Phần mộ cát kéo dài chôn vùi bóng em...
THẬT THÀ
Trong quán bia
Thật thà
Tôi bóc ra từng lớp vỏ tình cảm thân thiện
Nhận lại nhiều cú xỉa đau nổ đom đóm
Sao mà ngu-người bạn thân chửi thẳng
Trong cuộc tình
Thật thà
Tôi yêu em trút hết lòng
Xây mãi lâu đài cát dập dìu nơi biển
Công dã tràng-có mà điên
Em bỏ đi cười duyên dáng
Tôi - gã nhà quê lên phố
Bị bùa mê lớ ngớ ngã tư đường
Có chút thật thà rao bán
Món hàng ế-không ai chiếu cố
Buổi chiều nằm vườn nhà, lắc võng ru
Thật thà ơi thật thà !
Đời lắm ma sao tôi không mặc áo giấy
Lắm kẻ cao sang sao tôi không xênh xang diêm dúa
Lắm kẻ ngụy tín sao tôi không xù lông nhím
Thật thà ơi thật thà !
Nắng ửng vàng
Thêm một mùa trái chín
ĂN TẾT MIỆT VƯỜN
Về quê ăn Tết
Gõ đàn hát chơi
Chín dòng sông chảy
Mênh mang phù sa
Bờ trúc ầu ơ
Má ngồi vấn tóc
Về quê ăn Tết
Lý lắc qua cầu
Chín dòng sông ngậm
Câu hò huê tình
Mùa xuân chim sáo
Mách lẻo điều chi
ĂnTết miệt vườn
Xênh xang nhịp phách
Thương người mắc nợ
Bỏ xứ đi luôn
Có đêm nằm mớ
Nước mắt ướt tuôn
Về quê ăn Tết
Ngậm chín con sông
Phập phòng anh thở
Em bay mất tăm
Tràn đồng mây nổi
Yêu nhau mòng mòng.
DƯỚI CHÂN THÀNH PHỐ
NGÃ BA ÔNG TẠ
Những kỷ niệm gắn lỗ chỗ nơi góc đường Ngã ba
ông Tạ. Phố nhà thờ dân Bắc kỳ di cư chính cống,
em chúa nhật ngây thơ đi lễ. Tôi uống rượu
lần đầu tại đây. Bát sáo măng
luộc chín một mảng tình
LĂNG ÔNG
Ông thầy bói mù ngồi dưới gốc cây bồ đề đoán vận số
thiện nam tín nữ. Quẻ xăm đầu năm và cành lộc
xuân đi hái trộm. Nam mô a di đà phật.
Thấp thoáng bóng quê nhà ẩn hiện qua làn nhang khói
mịt mờ. Tôi thương bà ngoại tóc trắng hom hem sống ở miệt vườn Mỹ Tho
NGÃ TƯ ĐƯỜNG RÀY XE LỬA
* Tặng anh Joseph Huỳnh Văn
Những chuyến xe lửa lăn nhanh qua anh, qua thành phố.
Rầm rập nhịp đôi, nhịp ba, hối hả cuộc đi về. Quàng vai đêm
anh khóc hết thơ ngây, chới với hai bàn tay vẫy. Trôi xa bến hẹn,
ga cô đơn vây bủa sương mù. Khúc dương cầm xanh tê tái mùa vĩnh quyết
CHỮ ĐÀN
*Tặng V.T.Q.
Ngày xuân chim sầu nhớ bạn
Hót dăm điệu huê tình
Sông nước mênh mang
Bông mù u rụng
Thương nàng phương xa
Bốn bề rừng đước lô xô
Người dân tứ xứ câu hò nên duyên
Tình tang hơi bén tình lang
Duyên ai nấy đặng song lang nhịp rồi
Chiếu này anh chẳng bán đâu
Tìm em không gặp gối đầu mỗi đêm*
Nhạc tài tử - năm cung bướm lượn
Khúc thương hồ - xuôi ngược bến đời
Thâm kim nỗi buồn
Lổ đổ nụ cười
Say gằn chén
Chồn chân vó ngựa
Ngửa mặt hát
Cười rưng rưng lệ
Chữ đàn, chữ nghĩa, chữ nhân
Còn đây ơn sâu nghĩa lớn
Còn đây câu vọng cổ la đà
Nương theo bờ bãi, nương theo cánh cò, vuông tràm
Nhịp cong cong dáng cầu tre
Hơi ngọt lịm trái chín vườn nhà
Sênh phách gõ tiếng lòng
Vò võ chong đèn nhớ bóng em
Phương Nam hề phương Nam
Hành tráng ca lang bạt
Ôm đàn giữa chợ anh hát nghêu ngao
Ôm tình nhỏ máu chim phụng hoàng nhớ tổ
Thất lạc nhau, sáu dây tơ tức tưởi
Cầm thương mượn câu lý lắt lay
Nhạc tài tử, xênh xang sông nước
Bông khế rụng buồn buồn tím ước mơ
Xuống câu đàn, anh bấm nhẹ
Khúc xuân tình, ai nhớ, ai quên !
* Bản vọng cổ Tình anh bán chiếu của soạn giả Viễn Châu, do nghệ sĩ Út Trà Ôn ca.
MÙA XUÂN
Tại sao vĩnh cửu lại màu xanh lá cây ?
* Pierre Emmanuel *
Chiếc lá non tơ mùa xuân
Run khẽ khúc nhạc đồng nội
Giọt giọt nước mắt tình yêu
An chứa bóng đêm tịch mịch
Chim sẻ nhẩn nha mổ thóc
Sống trườn qua ngày gian khó
Hương em thấm đẫm vị đời
Lúc nào anh chợt nhận ra?
Nụ hoa ẩn chứa trọn vẹn
Sắc trời mênh mông lan tỏa
Vô ích thôi
Ngợi ca, cầu nguyện làm gì
Tự mình hiểu lấy
Cuộc sống ngày ngày
Ngưng đọng và dịch chuyển
Tự mình hiểu lấy
Em, chim sẻ, giọt nước mắt, nụ hoa...
Mùa xuân
Vĩnh cửu màu xanh lá cây
PHẢN ĐỀ VỀ BẦY MÈO HOANG
*Tặng P.N.T.Đ.
Mỗi buổi sáng bầy mèo hoang thơ thẩn ở sân hội liên hiệp
Sưởi nắng và đùa giỡn
Tôi biết có hai con vằn và xám thoát chết
Đôi mắt cứ ánh lên xanh dại, cảnh giác
Sau cú vồ hụt của gã trung niên đánh bẫy
Làm mồi nhậu tiểu-hổ bổ đủ thứ
Mỗi buổi sáng cho chúng ăn bánh mì vụn
Hoặc chút cơm thừa gói theo lúc đi làm
Tôi muốn xoa dịu vết thương, nỗi kinh hoàng
An ủi bầy mèo hoang vô chủ, tội nghiệp, dễ thương
Chúng thường đuổi theo lũ chim sẻ, bướm vàng hay con ong đi lạc
Chân dựng đứng, phóng tới
Chụp vào những khoảng không tưởng tượng, vô tận
Liếc nhìn tôi thật nhanh trước khi chạy trốn
Bỏ lại mớ lông tơ lăn lông lốc theo gió
*
* *
Móng mèo vươn cao vuốt sắc nhọn
Như móng tay em cào xước trái tim yêu
Những buổi sáng hoang vu tôi thủ thỉ với mình
KHÚC CA SƯƠNG MÙ
Sương mù vây trắng rừng thông
Lũ bướm vờn quanh bụi dã quỳ
Thức dậy, ban mai hoang dại
Của hồ nước, của bầy ngựa, của phố cao nguyên
Tôi để quên tuổi trẻ
Nơi thung lũng tình yêu, nơi đồi ngực cỏ non
Những vết chân chim băng giá
Lưu giữ giấc mơ thiên di
Có chăng Đà Lạt ngày nào trở lại
Còn tinh khôi nụ-cười-mùa-hoa-nở
Em bồng bềnh nguyên vẹn tình đầu
Chói chang mặt trời điên đảo
PHONG LINH
*
Chuông gió rung leng keng
Gọi niềm hoan lạc xa xôi
Chiều thẫm nhạt nhoà mắt nhìn
*
Gió thổi giấc mơ chấp chới
Mặc cho ngày dần rơi
Chuông lắc lư linh hồn
*
Em bay như chim thiên di
Không hẹn ngày trở về
Hụt hẫng mùa trăng máu rợn
*
Thương lông chim tơi tả
Rớt trên mái tóc đợi chờ
Chuông ơi, khóc khe khẽ thôi...
MỞ KHÉP MỘT NGÀY
Soi gương thấy ngày ló dạng
Trang điểm ban mai bằng nụ cười mười tám
Cất nỗi buồn vào ngăn kéo và im lặng ngắm mây bay
Thầm thì cùng lũ chim sẻ sà trên mái ngói
Đi Dream đến trường, lướt qua quán xá, chọn niềm vui tốc hành
Thỉnh thoảng nhét thẻ vào hộp điện thoại công cộng, a lô em đây
Đùa với bóng mình, không biết điều gì quên điều gì nhớ
À anh làm ơn xây cho em chiếc cầu vồng nối liền bao niềm hi vọng lẻ loi
Vội ghi bên lề trang nhật ký dở dang
Về trận mưa sao sa sáng rực bầu trời hoang tưởng
Khuya gửi e-mail cho các thiên thần nơi hành tinh Hoàng tử bé
Và khi màn đêm khép lại, không chút hoài nghi
Lần giở từng ý nghĩ chồng chất, những giấc mơ con gái
LỜI YÊU
1.
Em con còng quẩn quanh bờ bãi
Kẻ duy nhất có quyền cắn đau miếng tình nhức buốt
Cho anh nhớ suốt đời, chẳng léng phéng cùng ai
2.
Em, phù thủy của tình yêu
Kẻ hô hoán tung cơn bão cát chôn vùi anh
Với mỗi hạt cát là lời thì thầm “Em yêu anh” rào rạt
3.
Em, bông hồng đỏ thắm mái hiên nhà
Dù trời dịu mát, mù sương hay sấm sét
Không ngày nào em không nghĩ tới anh
4.
Em yêu anh, yêu anh nữa, yêu anh mãi
Những đứa con làm thiên thần hạnh phúc
Cảm ơn người ban tặng lòng độ lượng, cuộc sống lứa đôi
***
Ngọn lửa thế giới không cùng, không tận
Thắp sáng lung linh tâm hồn anh và em…
DẬY THÌ
Đêm nằm lăn về một phía
Quờ tay bật sáng những nụ hôn vòi vĩnh
Thúc giục bầy kiến lửa bò quanh bờ cảm xúc
Đêm nằm lăn về một phía
Cơ thể lên cơn địa chấn cấp ba
Tự hỏi về đồng hồ tim đập loạn xạ
Đêm chơi trò ú tim tắt thở
Đau cơn đau vỡ hồn tuổi mới lớn
Giá được chết đi sống lại nhiều lần như thế
Sáng soi gương mái tóc lệch nghiêng
Hơi thở thơm mùi hương ngọc lan ủ nơi gối
Sực tỉnh gửi lên trời xanh nụ hôn thầm
Em sẩy chân bước nghiêng về một phía
Tuổi dậy thì thổn thức suốt mùa trăng
CHUYẾN XE CHIỀU
Lên xe buýt ở ngã tư thành phố anh mơ tưởng
Em
Hàng thây ngơ ngác phơi thây chiều nhuộm vàng
Lúc giơ tay vẫy
Anh âu yếm nhìn sâu vào mắt em
Vào bầu ngực co ro lạnh giá
Thảng thốt anh nhận ra mình vừa đánh mất ngọn lửa
Thiêu cháy căn phòng chim cu khi hai đứa hòa nhập vào nhau
Ngày sắp tắt – đôi cánh mây trời chao đảo
Nhớ hồi trống giục giã, cái rùng mình ngất lịm
Lên xe buýt ở ngã tư bản ngã
Nghĩ rằng mình ám ảnh mai mãi gương mặt em…
NGÀY HÈ Ở BIỂN
Bến tàu nắng thiêu đốt, những mẻ cá đổ tháu. Em nhặt nhạnh,
phân loại thoăn thoắt.
Mồ hôi đổ ròng ròng, đôi má em hồng lên. Bầy hải âu bay lượn,
cất tiếng rít. Mây quàng xiên choàng vai ngày.
Ném từng vỏ sò lia thia mặt nước, không có chuyện gì để nói. Mùa hè sắp hết. Cố hình dung em đôi mắt mở to trong đêm trăng.
Ngừng tay, hất ngang mớ tóc, nghiêng đầu em hỏi :“Gì thế anh ?”
- Em …rất xinh.
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Ở NƠI CÓ RỪNG THÔNG
Ở Lang Biang gió cứ xoay chiều
Đoàn khách như những con kiến đen chậm chạp vào xã Lát
Đêm lửa trại bập bùng trí nhớ
Đêm bộ lạc nốc say ché rượu cần chếnh choáng
Em run rẩy nép vào anh
Nép vào bóng đêm chạm mặt
Với đôi môi hé mở đòi yêu
Ở Lang Biang thông xếp hàng ngơ ngác
Tiếng tù và hoang sơ khai lối
Lâu rồi tôi thiếu một khoảng trời xanh
Lâu rồi tôi thiếu chút không khí băng giá
Lâu rồi tôi thiếu chất huyền hoặc núi đồi
Con thú lạc bầy là tôi gầm gừ giữa phố
Với nụ cười gằn ứa máu câu thơ
Đêm đầu năm thiếp ngủ mơ mòng
Trong túi áo anh đóa hoa hài tiên lay động
Em cứ quấn vào anh vòi vĩnh
Phố chông chênh theo nhịp thở dập dồn
Ký ức mù tăm theo sương khói bềnh bồng
Đà Lạt chạy thẳng vào tim những đường cong, đường vòng,
đường xoắn ốc
Tôi bay lên chạm mây
Chạm nỗi hư vô lạnh căm tiền kiếp
11 giờ khuya, những mái nhà lô nhô – những chiếc răng khễnh làm duyên
Tiếng chó sủa dồn, tiếng ly thủy tinh rơi trên sàn gỗ
Nhâm nhi rượu tằm, nhâm nhi niềm vui vỡ vụn như mẫu bánh
Hình như em vừa hát khúc sonate bên hồ
Con thiên nga trắng cất cánh bay về phương Nam
Âm âm mái hồn gió trút
Nghiêng nghiêng đồi trở giấc khuya
Đà Lạt – phượng nở tím quán cà phê thủy tạ
Hồ Xuân Hương lơ đãng đón khách lãng du
Rét đầu năm quất những ngọn roi tê điếng
Phố ri rỉ những giọt sương
Tôi thở khói đón mặt trời thức muộn
Đà Lạt trải ra như mặt gương trắng xóa
Tôi bước vào và biến mất
Không còn thông, không còn phố, không còn tiếng ngựa thồ
Không còn hoa, không còn hồ, không còn đồi núi,
Chỉ là biển sương trong trí nhớ gã khùng
Phủ dụ và bí ẩn
Mời đọc tiếp
thơ Thanh Nguyên
thơ Chim Trắng
thơ Lưu thị Lương
thơ Lý Lan
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment